TIỀN TRUYỆN (THƯỢNG)
Mùa đông ở thế giới Thập Cửu Châu.
Tại Châu Nam Man.
Khúc Duyệt nằm trên bãi cỏ dưới chân núi Cửu Hoang, chờ đợi “đối tượng” đi ngang qua, đã đợi hơn hai canh giờ. Những nơm nớp lo sợ ban đầu đều chuyển hết thành thiếu kiên nhẫn.
Thời gian gần đây, rất nhiều rắn đột biến đã xâm nhập vào Hoa Hạ và săn giết tu đạo giả. Sau khi điều tra, Bộ Đặc Biệt xác định được một kẻ tà tu thường được gọi là Hoang Sơn Quân ở giới Thập Cửu Châu, tình nghi hắn là người thả đám rắn biến dị ấy ra nhằm tu luyện tà công.
Khúc Duyệt vừa tròn mười bốn tuổi được học viện đề cử đến nằm vùng.
“Hắn đang làm gì?” Khúc Duyệt nói chuyện với Khúc Tống thông qua Nhất Tuyến Khiên trên cổ tay.
---- “Không biết, hắn không nhúc nhích, đứng nhìn chằm chằm vào một cái cây ven đường.”
Cửu Hoang đã đạt đến đỉnh cấp chín, chỉ còn một bước nữa là tiến vào cảnh giới Độ Kiếp, cho nên quan sát hắn bằng thần thức sẽ bị phát hiện. Khúc Tống đứng ngoài vùng thần thức của Cửu Hoang có thể phát hiện được, quan sát nhất cử nhất động của hắn bằng một chiếc kính viễn vọng do Cục Kỹ thuật đặc chế.
“Người gì kỳ quái!” Khúc Duyệt ăn vận mong manh trong gió lạnh, nhìn mắt cá chân bị gãy và sưng tấy của mình. Phía trên mắt cá chân còn có một vết thương cố tình tạo ra, máu chảy đầm đìa.

Há há tưởng tượng Rau Hẹ xách cái lồng chạy qua chạy lại 2 bên mắc cười quá
Dễ thươnggggg
Aaaa dễ thương quá chừng luôn