TIỀN TRUYỆN (HẠ)
“Tiền bối…” Trước khi hắn quyết định bỏ nàng xuống, Khúc Duyệt không chịu đựng nổi nữa bèn ra vẻ nhu nhược động lòng người ôm đầu nũng nịu nói, “Tiền bối, ngài đang làm gì vậy? Ngài làm người ta choáng váng quá...”
Lời vừa ra khỏi miệng, Khúc Duyệt buồn nôn với chính mình. Nhưng nàng vẫn ngẩng đầu, mở to đôi mắt vô hồn khiến bản thân trông càng bất lực và đáng thương.
Trời sinh nàng có giọng nói thực hay, tuổi nhỏ càng là ưu thế tự nhiên giúp giọng thêm mềm nhẹ dịu dàng.
Vậy mà Cửu Hoang chỉ cúi đầu nhìn nàng bằng ánh mắt không chút thương hại, hỏi: “Ngươi cho rằng ngươi là thú con hay hung thú?”
Nói vậy là ý gì?
Khúc Duyệt có cảm giác như mình đang biểu diễn bước đi trên một sợi dây mảnh treo cao, não lập tức vận động, đây là đang muốn hỏi xuất thân của nàng ư?
Nàng đáp: “Vãn bối là ca cơ ở nhạc phường…”
Đại để là cha mẹ đều mất, cuộc đời bi thảm, đã đến tuổi nhưng không muốn bán mình làm đồ chơi cho con cháu thế gia nào đó nên chạy trốn đến Châu Nam Man.
Nàng vừa kể vừa khóc thút thít, thấy Cửu Hoang không ngắt lời liền khóc lớn hơn, cầu xin hắn cho nàng ở lại mấy ngày để dưỡng thương, sau khi hồi phục sẽ tiếp tục cuộc đời lưu lạc thiên nhai.

Sắp hết r bùn quá 😩 biết khi nào tìm được truyện hay như này 😭
Chờ tui làm tiếp một truyện nữa của Kiều Gia nhen 😍
Đáng yêu woãi
Rau ông nọ cắm cằm bà kia vậy mà cuối cùng cũng yêu nhau hay thiệt 😂