HẬU TRUYỆN (BỐN)
Cho nên dự định quay về Thiên Nhân Cảnh ngay sau khi đưa sính lễ của Tông Quyền không thể thực hiện được. Rời khỏi Diệp gia, hắn ra khỏi thành, đi bộ men theo tường thành tìm Tuyết Lí Hồng.
Hắn kể lại mọi chuyện với nàng, cố ý dùng giọng điệu cực kỳ bình đạm để nhấn mạnh việc “đánh bại logic của Cửu Hoang” chỉ là chuyện nhỏ không đáng kể. Nhưng hàng mày vốn sắc sảo của hắn vẫn cứ nhướng lên, để lộ hết tâm tình của hắn.
Tông Quyền kể rất tỉ mỉ, Tuyết Lí Hồng nghe xong, hồi lâu vẫn không có bất kỳ biểu cảm nào – bởi vì nàng không hiểu.
Sau khi hiểu được chút ít, phản ứng của nàng chính là đồ đệ mình ngày càng tiến bộ nhỉ, thế mà biết dùng thủ đoạn lừa Tông Quyền đến táng gia bại sản. Nàng khấp khởi mừng thầm, nhưng ngẫm lại, Cửu Hoang sao có thể cơ trí vậy chứ.
Cho nên sự thật của câu chuyện có khả năng là “nửa bộ não” đụng phải “não toàn cơ bắp”, hai tên nói quàng nói xiên, nói xiên nói quàng, rốt cuộc dẫn tới kết quả quái gở này.
“Thế nào?” Tông Quyền chờ nàng mở miệng hồi lâu vẫn không thấy, bèn hỏi thẳng.
“Ngươi thật là…” Hai chữ ngu ngốc không thốt ra được, chẳng phải Tuyết Lí Hồng không dám mắng mà vì lời ra khỏi miệng nàng đã hóa thành chuỗi cười khó dứt, “Ngươi thật đúng là…”
Tông Quyền không hiểu nàng đang cười cái gì, dựa vào hiểu biết của hắn về nàng, hắn đánh bại đồ đệ của nàng cứu vãn chút thể diện, chắc chắn sẽ không nhận được khen ngợi gì mà còn bị nàng châm chọc thêm.
Nhưng thay vì châm chọc, nàng lại cười rộ lên, Tông Quyền cảm thấy bất an: “Ngươi cười cái gì?”

Sư công cố lên nha
Sư công thật sự là cố gắng rất nhiều luôn á. Tui mới làm xong chương 206 mà chưa rảnh để beta lại để up. Ráng tranh thủ làm xong chương 207 cuối cùng rồi up luôn. Một cái kết thật đẹp cho sư công và sư phụ á cô 😍
A, mãi tới bây giờ mới nhận ra là sư công đuổi bắt sư phụ 300 năm nhưng ngồi canh sư phụ ở Băng Ngọc Trì chỉ 200 thôi. Vậy là 100 năm đầu tiên người chạy, người đuổi theo.
Cười tét rún với bà Hồng 🤣
Hồi mới xuất hiện Tông Quyền ngầu biết bao 😭