CHƯƠNG 111 - CÁNH THIÊN NHÂN
Thấy bản thân vừa tự vạch trần cha mình, Khúc Duyệt muốn giải thích một câu “người không biết không có tội”, nhưng lại cảm thấy làm thế chỉ như đổ thêm dầu vào lửa.
Để y lấy lại bình tĩnh trước đã.
Tông Quyền cảm thấy hang động lạnh lẽo đột nhiên nóng lên, mở mắt thì thấy mặt nước trong hồ vốn phẳng lặng như gương vậy mà đang liên tiếp bắn ra mấy bọt nước nóng hổi.
“Tuyết Lí Hồng?”
Khúc Duyệt nghe thấy Tông Quyền bối rối kêu lên, nàng sửng sốt một chốc mới nhận ra hắn vừa gọi tên Lão Hoang Sơn quân.
“Tuyết…”
“Câm miệng!”
Bị Lão Hoang Sơn quân hung hăng ngắt lời, đôi mày kiếm của Tông Quyền nhíu lại, giọng nặng nề: “Ngươi càng ngày càng hỉ nộ vô thường, quả nhiên có khuynh hướng ma hóa, thế mà chết vẫn không chịu thừa nhận.”
Tuyết Lí Hồng: “Cứ ngồi chỗ của ngươi đi, nói nhiều như vậy không sợ mệt chết à?”
Sau khi ổn định cảm xúc, Tuyết Lí Hồng tiếp tục truyền âm cho Khúc Duyệt: “Phụ thân của cô là hậu duệ thiên nhân?”
Y bị nước ao đông lạnh đã lâu, ngũ cảm suy yếu, không cảm nhận được Khúc Duyệt có huyết thống thiên nhân hay không, có thể huyết thống của nàng quá loãng hoặc đã bị ẩn giấu.

Tần sóng k thông thật là khó nói chuyện mà :v Tất cả là tại Rau Hẹ :v