CHƯƠNG 107
Lưu ý: Bản truyện này chỉ được edit thô bằng ChatGPT, dựa trên bản convert từ wikidich, với mục đích chính là thõa mãn cơn ghiền truyện của ad. Mình cũng không có thời gian đọc nên quăng lên đây để nhờ chức năng “Listen to this page” của Google đọc cho mình nghe trong lúc làm việc nhà hay nấu ăn. Mong mọi người bỏ qua các lỗi về xưng hô, dùng từ, câu cú, ngữ pháp… Khi có thêm thời gian, mình sẽ quay lại chỉnh sửa để bản truyện được hoàn chỉnh và mượt mà hơn.
Khương Ngôn Ý có chút bực, đưa tay đấm nhẹ một cái vào trước ngực hắn.
Phong Sóc khẽ cười hai tiếng, thuận thế kéo nàng vào sát trong lòng, cằm đặt lên vai nàng, nhắm mắt nói:
“Nghe nói nàng bày kế lung tung cho thiếu phu nhân An gia?”
Khương Ngôn Ý không vui:
“Thiếu phu nhân cùng An tướng quân hòa hảo như ban đầu, sao lại gọi là kế lung tung?”
Phong Sóc đáp:
“Nước Nhạn Hồ sâu. Nếu thật sự xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, bên An gia không dễ ăn nói.”
Hắn giơ tay nâng cằm Khương Ngôn Ý lên, đầu ngón tay thô ráp lướt nhẹ qua chiếc cằm nhỏ trắng nõn của nàng:
“Một khóc hai nháo ba treo cổ — không phải nam nhân nào trên đời cũng ăn chiêu này. Nếu An Vĩnh Nguyên không kịp chạy tới, nàng định thu xếp hậu quả cho bọn họ thế nào?”
Khương Ngôn Ý quay mặt né tay hắn, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Người khác ta đâu dám thử kiểu đó. Cũng vì An tướng quân coi trọng thiếu phu nhân, ta mới dám mạo hiểm một phen.”
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, thấy sắc mặt hắn mệt mỏi thấy rõ, liền đứng dậy vòng ra phía sau. Mười ngón tay mềm mại đặt lên vai hắn, nhẹ nhàng xoa bóp:
“Đời người chẳng qua mấy chục năm, đã có thể ở bên nhau tử tế, cớ gì cứ phải tự hành hạ nhau vì hiểu lầm với nghi kỵ?”
Nói xong một lúc lâu vẫn không nghe hắn đáp lời. Khương Ngôn Ý cúi xuống nhìn, mới phát hiện hắn tựa lưng ghế, mí mắt khép hờ, đã ngủ mất rồi.
Nàng bước lên trước, xót xa đưa tay chạm vào cằm hắn, nơi vừa nhú lên lớp râu ngắn xanh nhạt.
