CHƯƠNG 123
Lưu ý: Bản truyện này chỉ được edit thô bằng ChatGPT, dựa trên bản convert từ wikidich, với mục đích chính là thõa mãn cơn ghiền truyện của ad. Mình cũng không có thời gian đọc nên quăng lên đây để nhờ chức năng “Listen to this page” của Google đọc cho mình nghe trong lúc làm việc nhà hay nấu ăn. Mong mọi người bỏ qua các lỗi về xưng hô, dùng từ, câu cú, ngữ pháp… Khi có thêm thời gian, mình sẽ quay lại chỉnh sửa để bản truyện được hoàn chỉnh và mượt mà hơn.
Mùa đông năm nay ở kinh thành lạnh đến ghê gớm, ngay cả cái giếng cổ trong Trường Thọ Cung cũng đóng băng.
Tiểu thái giám phụ trách múc nước phải ném thùng gỗ xuống giếng mấy lần liền, mới đập vỡ được lớp băng dày trên mặt giếng để kéo nước lên.
Lão thái giám đứng bên cạnh, hai tay chắp trong tay áo, liếc nhìn về hướng tẩm điện của Thái hậu, âm thầm lắc đầu:
“Cái giếng này mấy chục năm rồi chưa từng đóng băng, năm nay lại đông cứng thế này, chẳng phải dấu hiệu lành. Thái hậu nương nương… e là không ổn rồi.”
Tiểu thái giám nghe vậy, sợ đến mức không dám tiếp lời.
Thái hậu lâm bệnh đã nhiều ngày. Thái y của Thái Y Viện mỗi ngày thay phiên nhau đến thăm khám, nhưng cứ một lát sau lại bị Cao hoàng hậu nổi giận mắng cho lui ra.
Cao hoàng hậu đã lộ bụng mang thai. Nàng là cháu ruột bên ngoại của Thái hậu, ngày ngày sáng tối đều đến thăm nom hầu hạ.
Trái lại, tân đế đang bận bình định loạn lạc, lại còn phải sang trấn an vị kia ở Tàng Kiều Điện, rất hiếm khi có thời gian đến đây. Dù có đến, cũng chỉ ngồi chưa đầy mười lăm phút rồi rời đi. Dạo gần đây, mẹ con hai người ấy chưa từng có lúc nào hòa nhã.
Trong tẩm cung của Thái hậu, cửa sổ và cửa điện đều treo rèm dày chắn gió. Khắp điện ngập tràn mùi thuốc nồng nặc khó chịu. Cung nữ hầu hạ cúi đầu đứng hai bên giường, không ai dám thở mạnh.
Cao hoàng hậu ngồi trước sập, tự tay đút thuốc cho Thái hậu. Vừa uống được mấy thìa, Thái hậu đã nôn khan mấy tiếng, nghiêng đầu sang một bên, nôn cả thuốc vừa uống ra. Cung nữ bên cạnh vội vàng đưa ống nhổ tới.
